Phải, em chỉ là kẻ thứ ba

Trong trạng thái hỗn loạn đê mê, em thật sự được cứu rỗi, khi nghe tiếng trái tim vọng lên lời chấp thuận “phải, em chỉ là kẻ thứ ba”.
SIZE_728_90Liên hệ quảng cáo acrazymindvn@gmail.com


Em thích thầm anh đã từ lâu lắm rồi. Dường như mỗi ngày, em đều mong được nhìn thấy anh. Được nghe tông giọng trầm ấm, ôn nhu của anh. Và đắm chìm trong cơn si mê, ngây ngất nhưng cũng đầy day dứt bởi tình đơn phương. Giữa hai người chúng ta, mặc dù đã quen biết từ trước, nhưng thật ra vẫn chỉ là một mối quan hệ mập mờ, dây dưa không rõ ràng. Cho đến một ngày, cô ấy đột ngột xuất hiện. Rõ ràng là cô ấy đến sau nhưng lại ngang nhiên bước vào câu chuyện của chúng ta và trở thành nhân vật nữ chính. Anh cho cô ấy một danh phận, đó là người yêu của nhau. Đó cũng là lúc mà, dù không ai nói, thì em biết, em đã trở thành người thứ ba. Một kẻ thứ ba. Chỉ là một kẻ thứ ba mà thôi.


Cảm giác khi ấy đều là những nỗi đau đầy thống khổ trong trái tim một mực muốn rỉ máu không ngừng. Một mực muốn em đổ vỡ. Sự đổ vỡ đau thương với nhãn dán “kẻ thứ ba”. Trớ trêu thay, em cảm thấy bất lực với chính mình, nhưng trong em có một phần ray rứt không chịu quy hàng. Em bị bao vây bởi quá nhiều sự bất lực. Bất lực trước những quy tắc tình yêu vốn không đội trời chung với kẻ thứ ba. Là bởi em quá bất lực với chính mình. Anh hiểu không? Phải. Là em tự lừa mình dối người. Nên anh nào biết được điều đó…


Những lời ấy quá dư thừa, quá nặng nề và cũng thật tàn nhẫn. Cảm tưởng như bóng đêm ghì chặt lấy cơ thể em, rồi nhấn chìm em trong trạng thái chới với và cô độc. Chẳng thể níu kéo anh, bởi em quá kiêu ngạo. Em không thể chấp nhận mình đồng hóa với cái nhãn dán “kẻ thứ ba” được. Và chính điều đó làm em nát vụn, hoàn toàn đổ vỡ. Nhưng đôi lần em giật mình trong đêm, và cảm thán cái cớ của mình sao mà quá giả tạo. Em cảm thấy mình đâu cần chi phải quanh co dông dài. Tự nhủ với lòng mình, đã từ bỏ thì đâu cần phải thị phi tranh chấp. Đã quyết là buông tay thì xin bản thân cứ thiêu rụi tình cảm này một cách dứt khoát. Vì em biết mình là kẻ dư thừa, chi bằng rời đi mà lưu lạc. Ngày em rời đi, mang theo trái tim vụn vỡ, ngột ngạt đến tột cùng. Tựa như bị cướp lấy bình dưỡng khí, tình yêu tan biến thành bọt biển, hóa hư không. Không một ai ngó ngàng đến em nữa. Ai đời lại quan tâm đến một kẻ thứ ba chứ. Đời sao quá cay nghiệt với em…


Tâm niệm thề thốt một mực “kẻ thứ ba à, mày buông tay được rồi đấy”. Từng chút, từng chút một, em nặng nề lê bước chân rời đi. Sợi dây tơ hồng tưởng vẹn toàn lại tựa như đứt đoạn. Thình lình, hồi ức chồng chéo làm quá khứ mơ hồ. Tâm tư rối bời cũng chỉ biết nhắm mắt trốn tránh. Tự cười nhạo bản thân em thật ngu ngốc. Muốn cố quên đi quá khứ, chỉ là ký ức đã quá khắc sâu. Điều chưa nghĩ, lời chưa nói thôi thì hãy thu hết lại. Từng câu chữ mà em tự nhủ với mình tựa như dao cứa sẹo vào tim. Vai diễn “kẻ thứ ba” mà em sắm, phải chăng quá thê thảm. Phải không anh? Sau khi em buông tay, cả thế giới như đêm đen ngóng trông bình minh. Em tự giam giữ mình, nhốt cùng với nhãn dán “kẻ thứ ba”. Cái người không thể được phép tồn tại trong muôn màu sắc của tình yêu. Từ sắc độ bi thương đến u phẫn. Cùng cực.


Nếu như anh là điểm nhìn trước mắt em, thì chỉ cần lướt qua là được, hà cớ gì phải khắc khoải lưu lại những nỗi nhớ. Cớ sao khiến câu chuyện bắt đầu bằng nụ cười rồi khi kết thúc lại bằng những giọt nước mắt thầm lặng. Sau cùng, sắc thái của kẻ thứ ba, em đã thật sự hiểu rồi, anh ạ. 





Cơn gió lạnh truyền tới một hồi âm, khiến lòng em mãi mê mẩn như thế. Em nên kiềm chế cảm xúc như nào đây!? Nhất là vào thời khắc quan trọng, sau này giữa chúng ta không còn những vương vấn, giấc mơ đó cứ lặp đi, lặp lại. Mơ thấy anh mỉm cười và nói với em rằng “Giá mà chúng ta không có sự trầm mặc thì tốt biết mấy”. Tựa như chú bướm bị tước đi đôi cánh, chỉ đành từ biệt với hoa hồng. Em chẳng màng đến kết quả, chấp nhận lời ngỏ ý. Dù từng hành động đó của anh thật quá hoang đường. Mặc kệ anh tùy ý bỡn cợt, không một chút so đo nào. Trong giây phút em tỉnh dậy, trong không khí chỉ còn lại hơi thở của chính mình. Nước mắt rơi xuống hóa thành xiềng xích. Điều đó ngược lại càng thêm giày vò em. Khi đó em nên nói như thế nào để anh hiểu được đây. Bởi vì khi bừng tỉnh giữa cơn mơ là hai bàn tay trắng, trái tim trống rỗng thèm được yêu thương của em càng thêm mục nát. 


Đời có những việc không thể nói nguyên do, càng không chấp nhất với “kẻ thứ ba”. Nhưng rồi em chấp nhận nhãn dán này, hòa theo làn nước rơi xuống hai bờ mi đã mờ nhòe đi vì lệ, em mỉm cười thỏa nguyện. Trong trạng thái hỗn loạn đê mê, em thật sự được cứu rỗi, khi nghe tiếng trái tim vọng lên lời chấp thuận “phải, em chỉ là kẻ thứ ba”. 


Tác giả Mê Cốc

__________________________________

(*) Cuộc thi Viết Để Trưởng Thành được tổ chức định kỳ 03 tháng/lần. Thông tin chi tiết về cuộc thi vui lòng xem tại: http://bit.ly/CuocthiVDTT

(**) Bản quyền bài viết thuộc về A Crazy Mind và cuộc thi Viết Để Trưởng Thành. Mọi đăng tải lại cần trích dẫn nguồn đầy đủ theo cú pháp: “Tên tác giả – Nguồn: A Crazy Mind – Viết Để Trưởng Thành”.

SIZE_728_90Liên hệ quảng cáo acrazymindvn@gmail.com
Bài viết liên quan
BẢN THẢO