Sân thượng tầng 18

Đau khổ, tuyệt vọng đưa những nhân vật trong các câu chuyện tìm đến với Cái Chết. Song Cái Chết có phải là giải pháp chính xác cho mọi vấn đề mà họ gặp phải hay không?
SIZE_728_90Liên hệ quảng cáo acrazymindvn@gmail.com

Lời nói đầu

Bạn có tin và yêu thích những chuyện liên quan đến thần thánh ma quỷ hay không?

Nếu câu trả lời là có, thì tập sách “Sân Thượng Tầng 18” mà bạn đang cầm trên tay này có thể sẽ là một lựa chọn phù hợp với bạn.

Trong tập sách này, bạn đọc sẽ lần lượt đi vào các câu chuyện xoay quanh những nhân vật đã mất hết niềm tin vào bản thân, vào cuộc sống. Tất cả trong số họ đều có chung một mong muốn và đích đến: kết thúc sự sống của bản thân bằng cách gieo mình xuống từ sân thượng tầng 18 của một tòa nhà bỏ hoang. Tòa nhà này nằm ở bờ rìa của khu phố nhộn nhịp luôn nhộn nhịp người qua lại. Tại sân thượng tầng 18, họ sẽ có cuộc gặp gỡ với linh hồn của một cậu bé. Những cuộc gặp gỡ đó sẽ tác động như thế nào đối với quyết định chấm dứt cuộc sống của họ, và sẽ đưa cuộc đời của họ sang hướng nào? Và quan trọng hơn, điều gì khiến linh hồn bị kẹt lại nhiều năm nơi sân thượng ấy? Tất cả đều sẽ được giải đáp lần lượt qua mười một câu chuyện trong tập sách.

Tuy nhiên, thông điệp chính mà nhóm tác giả chúng tôi muốn gửi đến quý độc giả thông qua tập sách này không phải là những câu chuyện ma mị dựng tóc gáy thường thấy, mà là những câu hỏi ẩn đằng sau đó: Liệu cái chết có phải là phương thức giải quyết hữu hiệu duy nhất cho tất cả những khó khăn thử thách mà con người chúng ta gặp phải? Điều gì đợi chúng ta đằng sau cái chết? Tất cả những thử thách, đớn đau mà chúng ta trải qua, rốt cuộc là vì điều gì?

Có lẽ ở một giây phút nào đó trong cuộc đời, không ít người trong chúng ta từng tự hỏi bản thân về ý nghĩa của cuộc sống cùng những thử thách mà mình cũng như những người thân bên cạnh đang phải trải qua. Tuy mức độ và tính chất có thể sẽ khác nhau, nhưng thử thách cuộc sống gửi đến không chừa bất kỳ một ai.

Nó ập xuống trên những người đang đứng trên đỉnh cao của tiền tài, danh vọng và địa vị, khiến họ rơi xuống hố sâu cùng cực của tình cảnh thân bại danh liệt. Đứng trước những “sự thật mắt thấy tai nghe”, lý trí con người dễ dàng bị che khuất bởi nỗi sợ hãi. Chúng ta sẽ thấy mình đứng giữa cô đơn lạc lõng, rằng cả thế giới đang quay lưng lại với mình, mà quên mất rằng bằng một cách nào đó, những người thân yêu vẫn đang nỗ lực tìm mọi cách để bảo vệ, sát cánh bên ta.

Nghịch cảnh cũng có thể hiện hữu như một luồng áp lực khổng lồ đến từ sự kỳ vọng của người lớn, và chính sự kỳ vọng đó đã bóp nát tâm hồn của một đứa trẻ. Hoặc, nghịch cảnh xảy đến khi sự khống chế áp đặt nhân danh hình tượng bản thân và gia đình được gói ghém cẩn thận dưới lớp vỏ bọc mang tên “Yêu Thương” khiến một người đã trưởng thành lâm vào cảnh mất hết niềm tin vào bản thân và tìm cách trốn chạy cuộc-đời-không-phải-của-mình. Ở cả hai trường hợp, nó khiến người trong cuộc mất hết ý chí đấu tranh để được sống là chính mình. Họ phải đối mặt với thứ áp lực triền miên, nỗi khắc khoải khi ước mơ bị bóp nát, sự dằn xé giữa hai thái cực với một bên là “sống theo người” và một bên là “sống cho mình”. Họ mất dần cảm giác tồn tại và bị vây hãm bởi sự cô độc, bất an.

Thử thách cuộc cuộc sống cũng đặt con người vào chỗ phải đối diện với sự tuyệt vọng khi bị bênh tật bủa vây, bị người thân bỏ rơi, khiến họ phải cô đơn loay hoay chống chọi với sự hà hiếp áp bức từ người khác. Dự cảm về thời gian sống đang ngày một cạn dần, nỗi sợ hãi bị lãng quên trong tâm trí của người thân, sự đeo bám dai dẳng của cái bóng mang tên Cô Độc…chắc hẳn không phải là những trải nghiệm dễ dàng dù là với bất cứ ai, nhất là những người đang ở độ tuổi non trẻ. Người ta có thể sẽ tìm cách chạy trốn tất cả những điều ấy, cố tìm cho mình một con đường giải thoát. Họ cũng có thể sẽ đưa ra những lựa chọn sai lầm – che giấu tất cả những đớn đau về mặt thể xác, tinh thần mà bản thân đang phải chịu đựng, đồng thời đẩy những người thân yêu ngày một xa họ. Đôi khi lựa chọn sai lầm mà họ nghĩ là “lựa chọn tốt nhất” cho đôi bên - rằng “mình đang quan tâm đến cảm xúc của người thân”, nhưng thực ra lại là “đang tích lũy đớn đau cho họ”. Quyết định sai lầm đó sẽ đẩy người ở lại vào tiếc nuối, hối hận và dằn vặt. Người ta quên mất rằng, chính sự yêu thương, sẻ chia, gắn bó mới là sức mạnh đích thực giúp cả đôi bên vượt qua nghịch cảnh. Và đây mới là cái kết tốt đẹp mà lẽ ra họ đã được hưởng.

Không riêng gì những người đang đứng ở đỉnh cao xã hội, nghịch cảnh cũng xảy đến với những con người hèn mọn bé nhỏ trong xã hội, khiến họ chật vật vùng vẫy giữa những lo lắng cơm-áo-gạo-tiền của cuộc sống thường nhật. Sự vùi dập của nghịch cảnh sớm muộn cũng khiến con người rơi vào cảm giác bản thân chỉ là một kẻ vô dụng. Người ta sẽ quên đi tâm nguyện của thuở ban đầu, quên cả những năm tháng yêu thương gắn bó đã cùng nhau trải qua. Người ta sẽ ôm lấy cái nhìn tiêu cực về mình, về người, về đời, rồi quay ra trách mình, oán người. Giữa những ngổn ngang đó, có bao giờ chúng ta quay đầu lại nhìn nhận, suy xét mọi thứ không phải chỉ bằng đôi mắt, mà còn bằng cả trái tim? Liệu chúng ta có biết rằng, đứng trước nghịch cảnh, ta luôn có thể lựa chọn các mà mình đối diện với những gì đang xảy đến?

Cũng có những khổ đau, những trải nghiệm khiến người ta hoài nghi, thậm chí căm ghét sự tồn tại của bản thân. Họ có thể sẽ tự xem mình là quỷ dữ đội lốt người, hoặc một thứ cặn bã dưới đáy xã hội. Họ không sống, nhưng chỉ tồn tại như một kiểu hình phạt tự gán cho mình, hoặc vì tia hy vọng mong manh về một tương lai sáng sủa hơn cho những người mà họ yêu thương. Họ không biết rằng với suy nghĩ buộc tội bản thân, họ tự cầm tù chính mình trong bóng đen của quá khứ và khước từ cơ hội được đón nhận, được làm lại cuộc đời.

Nghịch cảnh xảy đến ngay cả với những con người đã luôn sống và yêu thương chân thành. Sự nỗ lực chống chọi vượt lên hoàn cảnh đôi khi bị đáp trả bằng những sự thật khó chấp nhận hơn, đẩy người ta vào chỗ thấy mình là kẻ thừa thãi, chỉ là một lựa chọn thứ yếu nhất thời, thậm chí hoàn toàn vô giá trị trong mắt người thương. Người ta sẽ muốn mang theo thứ quan trọng nhất với mình mà chạy trốn khỏi cuộc đời này, và bỏ lại sau lưng người thương cũng đang phải sống trong đau khổ dằn vặt như chính họ.  

Đau khổ, tuyệt vọng đưa những nhân vật trong các câu chuyện tìm đến với Cái Chết. Song Cái Chết có phải là giải pháp chính xác cho mọi vấn đề mà họ gặp phải hay không? Nhóm tác giả chúng tôi tin rằng, bạn đọc sẽ tìm được câu trả lời cho riêng mình.

Sài Gòn, ngày…tháng…năm…

Nhóm tác giả

Mèo Mun - Lisa 




























Chương 1: Can đảm để sống

Khu dân cư phố An Cư này có lịch sử hàng trăm năm, vốn đã mang cái mác phố cổ từ rất lâu rồi. Người dân ở đây có một truyền thống chẳng cần ai nói ra nhưng đều im lặng mà thừa nhận, đó là gia đình nào có ông bà cụ kỵ từ thuở xưa sống ở vùng đất An Cư này thì y như rằng con cháu sẽ tiếp tục lập nghiệp tại đây. Dù có đi xa đến đâu để học tập, cuối cùng vẫn khăn gói quay về đây mà tu chí. Thành ra, vẻ ngoài cùng với cái chất của An Cư đều được tầng tầng lớp lớp các thế hệ dân cư ở đây thu vào tầm mắt. Từ một vùng quê lạc hậu cho tới một khu phố náo nhiệt thu hút khách du lịch, An Cư vẫn là An Cư như thế trong mắt của những con người gốc gác nơi đây.

Khách du lịch và dân đi buôn tới An Cư ngày một nhiều. Người ta vẫn bảo, đi đến đâu mà muốn hiểu về nơi đó, nhất định phải tìm đến dân bản địa. An Cư cũng không ngoại lệ. Nếu có cái khác thì chỉ có, cho dù bạn hỏi người trẻ tuổi nhất khu phố cho tới người già nhất, họ đều nắm rõ lịch sử của khu phố như nhau, hệt như thể ngay từ khi sinh ra, những câu chuyện lịch sử của An Cư đã là những câu chuyện ru ngủ không thể thiếu được rồi. Nhưng làm người ta tò mò nhất và cũng phấn khích nhất, vẫn là truyền thuyết đô thị đã được lưu truyền qua một thời gian rất dài.

Truyền thuyết kể rằng: Ở ngay rìa khu phố có một tòa nhà bỏ hoang. Nơi ấy có rất ít người qua lại, khiến cho nơi này như thể bị hút sạch sinh khí, tiêu điều đến không thể tiêu điều hơn, tất cả đều trưng ra một bộ dạng “cấm người sống tới gần”, trái ngược hẳn với cái tên An Cư của khu phố. Cũng chính vì thế, những kẻ tìm đến đây chỉ có hai loại: những kẻ đã chết và những kẻ muốn chết.

Mà ở sân thượng ở tầng 18 của tòa nhà ấy lúc này, một kẻ đã chết lơ lửng ở rìa của sân thượng, đôi mắt thờ ơ quét một lượt xuống không gian xung quanh, sau đó tầm mắt được phóng ra xa về phía khu dân cư đông đúc của An Cư vẫn còn chưa hết náo nhiệt. Ánh hoàng hôn đã bắt đầu rơi rớt những tia cuối cùng xuống trần gian. Từng tia sáng chiếu đến căn nhà, xuyên qua cơ thể trong suốt của linh hồn đã tồn tại ở đây mười mấy năm trời.

Một cơn gió ào ào thổi qua. Cánh cửa sân thượng bật mở, tiếng động hòa lẫn vào tiếng gió, cũng chẳng đủ để làm ai giật mình. Linh hồn lơ đãng nhìn về phía dáng người mảnh mai phía sau cánh cửa, hệt như thể đã biết trước rằng sẽ có người đến tầng cao nhất của khu nhà này.

Cô gái có khuôn mặt tiều tụy, từng đường nét sắc sảo trên mặt qua một lớp trang điểm nhạt được thể hiện ra. Vẻ đẹp tự nhiên đến nỗi sự tiều tụy kia cũng chẳng thể che đi nhan sắc trời ban của cô ấy. Linh hồn dán ánh nhìn của mình lên cô gái ấy khi cô chầm chậm tiến gần đến rìa của sân thượng. Sân thượng vốn chẳng có lan can xung quanh, hệt như thể muốn nói rằng: Tiến tới đi, rơi xuống đi.

“Nếu tôi có vẻ đẹp như cô, tôi sẽ chẳng tiến thêm bước nào nữa đâu.”

Giọng nói đột ngột vang lên từ thinh không khiến cô gái giật mình nhìn quanh quất. Chẳng phải người ta vẫn nói nơi này chỉ có hai loại người lui tới thôi hay sao? Nếu không nhìn thấy kẻ đang muốn chết, vậy giọng nói kia, hẳn là của kẻ đã chết rồi.

Cô gái vừa dứt suy nghĩ, một chiếc bóng lơ lửng đột ngột xuất hiện trước mắt cô, ánh mắt xuyên suốt qua cơ thể của một cậu bé tầm bảy đến tám tuổi. Linh hồn cứ lơ lửng ở đó, đưa ánh mắt không cảm xúc nhìn cô, hoàn toàn chẳng phải ánh mắt của một cậu bé như bề ngoài của nó. Ánh nắng vẫn tiếp tục chiếu tới, khung cảnh trước mắt cô lúc này bỗng trở nên không thực, khiến cô gái vô thức ngẩn người, mắt chỉ biết dán vào thân hình trong suốt trước mắt, miệng không nói lên lời. Ngạc nhiên vừa qua đi, cô gái ngay lập tức hét lên một tiếng rồi ngã xuống. Như thể não đã bắt đầu hoạt động lại, ánh mắt cô phảng phất sự sợ hãi, sau đó cũng chính sự sợ hãi ấy chiếm gọn lấy đôi mắt cô.

Linh hồn vẫn thờ ơ nhìn cô, sau đó nở nụ cười hiếm hoi từ đầu tới giờ.

“Thì ra là cô muốn chết thật à? Phí thật đấy, khuôn mặt đẹp thế kia.”

Linh hồn nói nhưng không nhận được lời đáp. Cô gái kia vẫn chưa hết sợ.

“Sợ gì chứ? Những kẻ nhìn thấy tôi đều là những kẻ bị thế giới bên kia thu hút, trong tâm dường như đã quyết định từ bỏ thế giới này rồi. Nếu đã quyết định sang bên kia, chẳng phải cô cũng sẽ giống tôi hiện tại hay sao? Vậy mà còn sợ?”

Lời linh hồn vừa dứt, cô gái kia không hiểu sao lại thấy có lý, sự sợ hãi cũng giảm đi phân nửa. Lúc định thần lại thì lại nghĩ giọng nói của linh hồn trước mặt thật đáng yêu. Dù nội dung câu nói chẳng có vẻ gì trẻ con, nhưng chất giọng còn chưa qua tuổi dậy thì thật làm người khác muốn cưng nựng.

“Cậu là ai?” 

Cô gái có vẻ rất dũng cảm, đối diện với cái liếc xéo của linh hồn thì chẳng hề sợ hãi. Có lẽ đối với linh hồn này, chỉ có ánh mắt sắc bén kia là đúng với tuổi thật. 

Linh hồn nhìn vẻ cứng rắn của cô gái, trong đầu cũng không mấy ngạc nhiên. Kẻ có đủ dũng cảm để đến thế giới bên kia, thì hẳn là cũng đủ dũng cảm để đối diện với một linh hồn như cậu.

“Không ai cả, một kẻ rỗi hơi muốn kiếm chuyện với những người muốn chết thôi.” - Linh hồn đem giọng nói trẻ con ra đáp trả.

“Đúng là rỗi hơi thật. Được thôi, tôi tiếp chuyện cậu.” 

Cô gái vốn cứng rắn đã quen, đối diện với cánh cửa sang bên kia quả thực có chút sợ hãi, nhưng khi đối mặt với dáng vẻ trẻ con này lại chẳng mảy may sợ nó làm hại mình. Cô chỉ thấy nó hơi cô đơn. Nếu linh hồn này không nói dối, vậy thì việc chờ đợi một người muốn chết chạy tới đây mới có thể nhìn thấy mình để tiếp chuyện là một việc lẻ loi đến nhường nào cơ chứ.

Linh hồn quan sát cô gái từ đầu đến cuối, chẳng để bất cứ cảm xúc nào của cô gái lọt ra ngoài. Sau đó nó đưa người lơ lửng đến gần cô nhìn thật kỹ, tựa như sự cứng rắn dũng cảm kia với nó thật thú vị.

“Nó có đau không? Cái chết ấy?”

Cô gái rốt cuộc lại thu hết cảm xúc về, bắt chước linh hồn kia đem cái nhìn thờ ơ ra mà đối diện với nó.

Linh hồn nghe thấy câu hỏi thì rời ánh mắt ra khỏi cô, tiếp tục phóng ánh nhìn ra phía dân cư đông đúc.

“Ai mà biết được! Cách chết khác nhau, tâm tư lúc chết cũng khác nhau, chẳng có cái chết nào là giống nhau cả.” 

Giọng nói trẻ con nhưng nói một câu chẳng trẻ con chút nào.

“Vậy cậu thì sao? Cái chết của cậu đau không?” 

Giọng cô gái nhẹ bẫng như thể lúc đến đây, cô chẳng có chút vướng bận nào trên người.

Linh hồn khẽ đưa mắt về phía cô rồi rất nhanh chóng lại rời đi. Nó thản nhiên trả lời.

“Đau chứ. Cách chết cũng đau mà cái tâm lúc chết cũng đau. Đau đến không rời đi được.”

Cô gái nghe vậy thì lại mỉm cười muộn phiền.

“Vậy nếu tôi từ đây gieo mình xuống, có lẽ cũng sẽ không rời đi được.” Nói rồi cô thở dài một tiếng, tay đưa vào túi áo khoác, mắt nhìn lơ đãng về phía ánh sáng cuối cùng vừa tắt. “Trớ trêu thật, mang tâm thế bị thu hút bởi thế giới bên kia để gieo mình xuống, cuối cùng lại phải ở lại chốn trần gian này chịu sự cô đơn. Cậu không tức giận sao?”

“Tức giận? Với ai được?” - Linh hồn cười khẩy.

“Không biết. Với ông trời, với mọi thứ. Chẳng phải con người vẫn như vậy sao? Đổ lỗi cho người khác.” 

Đôi mắt cô gái bị bóng tối chầm chậm che phủ, trông thê lương đến đau lòng.

“Vốn dĩ cái chết là cô đơn mà. Thế giới bên kia cũng giống như một cái đích cao chót vót trong đời người, muốn chạm được vào nó nhất quyết phải đánh đổi. Thứ bắt buộc phải đánh đổi là những liên kết với thế giới bên này, cô đơn là điều tất yếu. Chừng nào cô còn nói như vậy, chừng nào cô còn không cam chịu nỗi cô đơn, cô mãi mãi chẳng thể đi đến thế giới ấy. Những lời cô vừa nói, là những lời của một người đang sống.”

Linh hồn vừa dứt lời, cô gái giận dữ đưa mắt nhìn cậu.

“Ý cậu là tôi đến đây với quyết tâm nửa vời, là tôi vốn dĩ vẫn còn khao khát được sống?”

Linh hồn chẳng nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ. Nụ cười phảng phất bóng tối bao quanh, trông vừa lạnh lẽo lại vừa an lòng. Cô gái không thấy cậu trả lời thì lại đưa mắt về phía trước, đầu cúi xuống, thở dài một hơi.

“Chỉ mới hai tuần trước đây thôi, tôi vốn không hề nghĩ đến cái chết. Cuộc sống của tôi thực sự rất hoàn hảo. Có nhan sắc, có danh tiếng, có địa vị, có tình yêu. Tôi cũng chẳng dám tham vọng cao hơn, tưởng như mọi thứ mình có hiện giờ đã là quá đủ, quá may mắn rồi. Thế nhưng trần thế đương nhiên chẳng có gì hoàn hảo. Thứ mà ai ai nhìn vào cũng nghĩ là hoàn hảo, nhìn mãi nhìn hoài không tìm ra được một khuyết điểm của nó thì chỉ có một khả năng duy nhất: nó được che giấu quá tốt, mà trong trường hợp của tôi, nó tốt đến mức ngay cả người trong cuộc như tôi cũng bị che mắt.”

Linh hồn chẳng nói gì. Nó giữ dáng vẻ vắt chân chữ ngũ lơ lửng trên không, ánh mắt có chút vui vẻ hướng về phía chân trời, hệt như đang nghe một câu chuyện thú vị.

“Một ca sĩ yêu đương với quản lý của mình vốn là một đề tài nóng hổi. Đến lúc chúng tôi công khai, ai ai cũng nghĩ đó là một chuyện tình đẹp. Nhưng không, anh ta vốn chỉ tiếp cận tôi, tìm mọi điểm yếu của tôi, theo dõi tôi, quay phim, chụp ảnh, mọi thứ. Anh ta thu thập tất cả để đạp tôi ngã xuống, lấy tôi làm bàn đạp cho tình nhân của anh ta, tiện tay phủi sạch mọi thứ lên người tôi. Chỉ sau một tối, tôi biến thành tội đồ.” Cô gái cười khẩy bản thân, trông đến là chua xót. “Một kế hoạch tỉ mỉ như thế, một bước cũng không sai, một kẽ hở cũng chẳng có. Anh ta rõ ràng là một con cáo già, vậy mà tôi luôn nghĩ anh ta là một con chó gấu lớn, hiền lành để tôi ôm ấp, đến lúc bị cắn còn chẳng biết nên phản kháng thế nào.”

“Trông cô không giống như người sẽ bị những điều đó đánh gục.” - Linh hồn thẳng thắn nói.

“Những chuyện trẻ trâu đấy ư?” - Cô gái cười mỉa mai. “Làm gì có chuyện. Bao nhiêu năm lăn lộn trong showbiz, tôi vốn cũng chẳng phải dạng vừa. Thế nhưng một kẻ dù có mạnh mẽ đến đâu, vẫn luôn có thứ đánh gục được kẻ đó.”

“Lòng tin.” 

“Đúng vậy.” - Cô gái gật đầu. “Ngày hắn ta đăng lên một video hai người làm tình và nói đó là chúng tôi, bố mẹ tôi đã thay đổi thái độ. Tôi vốn biết họ cổ hủ, cũng chẳng chịu được tiếng dơ như thế. Thế nhưng họ đến nghe tôi nói cũng chẳng thèm.”

“Người trong video không phải là cô?”

“Làm gì có chuyện đó. Đối với người khác tôi rất phóng khoáng, nhưng với bản thân tôi lại rất nghiêm khắc, ăn cơm trước kẻng không phải là điều tôi muốn.” 

Cô gái cúi đầu, đôi chân khẽ di nhẹ trên nền đất. Gió ngày càng gào thét hơn.

“Sau đó họ đuổi tôi ra ngoài, nói rằng họ không có đứa con như tôi, lại còn niềm nở cảm ơn hắn ta, nhờ hắn ta mới biết họ đã thất bại trong việc dạy dỗ con gái.” - Cô gái ngẩng đầu lên. “Cả thế giới chống lại tôi tôi không sợ, vì tôi luôn nghĩ có người sẽ ở cạnh tôi bất kể có chuyện gì đi nữa. Thế nhưng, ngay cả những người mà lòng tin của tôi gửi gắm nơi họ cũng quay lưng với tôi, tôi cảm thấy quá sợ hãi. Ngày ngày, những bình luận trên mạng như lưỡi dao găm vào tim tôi, ánh mắt kinh tởm của họ như mũi tên chĩa vào tôi, lời nói của họ như ngòi bút sắc lẻm chỉ chực chờ tôi mở cửa mà xông tới, vậy mà người ở trong nhà còn không tiếc lòng đẩy tôi ra chịu trận.”

“Rồi cô bất chợt nghĩ rằng, nếu được sang thế giới bên kia, mọi xiềng xích bên này sẽ bị cắt mất, những suy nghĩ sẽ dừng lại. Vì thế nên cô mới tìm đến đây đúng chứ?” - Linh hồn nói.

“Sao cậu biết?” - Cô gái ngạc nhiên hỏi lại, khuôn mặt đã rất sửng sốt.

“Thế giới bên kia thu hút con người ta vì nhiều thứ, nhưng nhiều nhất vẫn là suy nghĩ được thanh thản. Như cô nói cuộc sống chẳng có gì hoàn hảo cả, vì không hoàn hảo nên mới phải suy xét, cố gắng đạt cho được cái sự hoàn hảo ấy, nên gánh nặng trên vai vốn không chỉ có tiền tài danh vọng, mà còn có cả những nỗi buồn, niềm vui, stress,… rồi hàng tá những thứ khác nữa. Điều đó cho thấy chúng ta đang liên quan đến thế giới này. Sang đến bên kia rồi, xiềng xích được cắt đứt. Nhưng cắt đứt cũng có nhiều loại, có người cắt đứt là vì họ thực sự chẳng còn gì vương vấn với bên này, người còn lại là vì chẳng thể làm gì với những chuyện xảy ra ở nhân gian. Những kẻ như vậy sẽ trở thành tôi. Hãy nhìn tôi, tôi là ví dụ cụ thể nhất. Biến thành tôi, cô dám không?”

Cô gái nghe linh hồn nói vậy chỉ cúi người lặng đi, sau đó lại nặng nề lên tiếng.

“Thì sao chứ? Vốn dĩ sống tiếp cũng chẳng thể làm gì với mọi chuyện rồi. Cậu nói để sang được bên kia phải trả giá trở thành kẻ cô độc. Vậy nhìn tôi đi, tôi còn ai bên cạnh nữa chứ?”

“Những chuyện xảy ra ở nhân gian ý tôi không phải như thế.” Linh hồn lắc nhẹ đầu.

“Vậy thì là gì?” 

Cô gái lười biếng hỏi lại. Vừa mới dứt lời, một cảm giác lạnh sống lưng xẹt qua khiến cô gái lập tức nảy sinh sự sợ hãi. Thân thể cô bỗng chốc bị đẩy tận ra phía rìa sân thượng, hai phần ba người lộ ra khỏi tòa nhà. Cô gái hoảng hốt chỉ vì ngạc nhiên, nhưng rồi lại đem ánh mắt khó hiểu nhìn linh hồn trước mặt, một ngón tay cậu ta chạm nhẹ lên ngực cô. Có lẽ đó là cách cậu ta giữ để cô không rơi xuống.

“Cậu muốn làm gì?” - Cô gái lên tiếng.

Linh hồn mỉm cười thích thú khi thấy cô gái rất nhanh chóng thu vén sự sợ hãi. Đã rất lâu, cậu chưa từng thấy người nào quyết tâm ngã xuống đến vậy. Con người thật đáng sợ, lòng tin cũng có thể lôi ra làm vũ khí sắc bén biến một người từng cao ngạo nhìn xuống người khác phải tìm cách sang thế giới bên kia.

“Nói tôi nghe, trong vài giây ngắn ngủi vừa rồi cô đã nghĩ gì?” 

Linh hồn mỉm cười nhạt. Cô gái khẽ nheo mắt, bóng tối khiến cô khó nhìn thấy thân thể lơ lửng của cậu ta.

Câu hỏi của linh hồn khiến cô gái ngẩn người trong vài giây, sau đó cố gắng lục lại tâm trí. Thoáng thấy vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt cô, linh hồn cũng chẳng nói gì, chỉ chờ đợi.

Cô gái khẽ nghển cổ ra phía sau, thở dài một hơi. Cô vốn biết mọi chuyện sẽ như thế. Khoảnh khắc đối diện với cái chết, một chân bước sang thế giới bên kia, cô biết tâm trí cô sẽ nhớ về họ. Cô sẽ nhớ về gia đình, nhớ về hắn ta với những khoảnh khắc yêu đương hạnh phúc, nhớ về các fan hâm mộ vẫn ngày ngày tiếp thêm động lực cho cô. Dù cho những khoảnh khắc yêu đương kia bỗng hóa thành tro tàn, những động lực kia biến thành biển cả hút cô xuống, cô vẫn biết cô sẽ lưu luyến những điều này một khi cô rời bỏ trần thế.

Linh hồn đưa ánh mắt nhàn nhạt lên nhìn cô, thờ ơ quan sát dòng nước mắt chảy chậm trên má cô gái, như thể cậu ta biết cô ấy sẽ như vậy.

“Những chuyện ở nhân gian không chỉ là những thứ đang xảy ra ngoài kia, mà là những thứ đang xảy ra trong đây này.”

Linh hồn đưa tay còn lại ra chỉ vào đầu cô. 

“Khi cô như vậy mà chết đi, vì không thể tác động lên hiện thực nên mọi cảm xúc, mọi hối tiếc sẽ vẫn còn đó. Cô chết đi như thế nào, linh hồn của cô sẽ tồn tại thế đó. Tôi hỏi lại, cô dám không?”

Cô gái im lặng lắng nghe, vốn không biết nên trả lời như thế nào.

“Thế giới bên kia hấp dẫn thật đấy, đặc biệt là với những kẻ tuyệt vọng. Nhưng kẻ tuyệt vọng nào cũng được thông hành sang bên kia thì dân số bên đó đã quá tải rồi, còn trần thế sẽ ngày càng heo hút. Như tôi đã nói, cô chết đi như thế nào, linh hồn của cô sẽ tồn tại thế đó, muốn thanh thản để sang được thế giới bên kia, cái tâm mình lúc chết cũng phải thanh thản trước đã.”

“Với lại, luôn luôn có thể làm lại chừng nào mạng sống còn trong tay ta. Lòng tin đặt sai chỗ thì đặt lại. Nhìn không đúng người thì nhìn lại. Cái không thể làm lại được thì khắc sâu vào tim, giải quyết hậu quả cũng được mà rút kinh nghiệm cho lần sau cũng được, phải đem mọi can đảm đặt vào đó. Đừng đem can đảm để nhảy xuống, đường đến thế giới bên kia đông đúc lắm, linh hồn như tôi chẳng để những kẻ như cô ngáng đường đâu.”

Cô gái nghe xong lại cười lớn mỉa mai.

“Gì chứ? Làm lại sao? Bây giờ? Làm được gì đây?”

“Cô vốn không chịu được việc mình bị những người tin tưởng đâm lén sau lưng, suy cho cùng cũng bắt nguồn từ việc không chịu được sự thật bản thân đã kém cỏi nhìn nhầm người. Hạ thấp bản thân xuống một chút, chịu được thì khắc sống được. Còn nếu đã tự tin đến mức không muốn thế, vậy tại sao không thử rửa mắt để nhìn họ lại kỹ càng một lần. Con mắt đục ngầu khi bị người khác công kích mạng vốn cũng chẳng tốt lắm đâu, hiểu chứ?” 

Chất giọng trẻ con nhưng lại ám mùi đe dọa, nghe lại càng ghê rợn hơn.

Cô gái còn chưa kịp suy nghĩ để đáp lại, đã thấy linh hồn bỏ ngón tay ra xa ngực cô, theo đó, cả người cô bất chợt rơi xuống.

“Gì vậy? Chẳng phải ý cậu là tôi nên sống hay sao? Này, tên nhóc con khốn khiếp, cậu có ý gì hả? Rốt cuộc cậu vẫn là muốn tôi chết. Tên khốn nạn.” 

Cô gái chỉ biết nhắm chặt mắt, miệng không ngừng chửi rủa, đầu thì nghĩ rằng rốt cuộc linh hồn cũng giống như trong phim kinh dị thôi, kiểu gì cũng sẽ lôi người sống xuống địa ngục.

Một quãng thời gian trôi qua, cô gái chẳng nhớ mình đã tiếp đất như thế nào. Chỉ biết cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, ánh mắt ngước lên phía sân thượng đã không còn thấy bóng dáng linh hồn ấy nữa, trông nó cô quạnh đến đáng sợ, như thể giây sau tòa nhà này sẽ nuốt chửng cô.

Có ánh sáng chiếu đến từ phía xa. Cô gái mơ hồ nhìn được một thế giới trắng xóa mà đẹp mắt, mọi người như cởi bỏ mọi nỗi buồn, xiềng xích trên người, thanh thản mà sống. Cô gái yếu ớt đưa tay về phía thế giới bên kia, cố gắng chạm vào nó. Một con đường bất chợt hiện ra, cô gái nheo mắt, nhưng lại chỉ thấy một mảnh đất rộng.

“Chúng tôi đỡ được cô ấy rồi.”

Tiếng hét ai đó vang lên, có tiếng hò reo, có tiếng thở phào. Cô gái mở to mắt nhìn tấm bạt lò xo đã được căng phía dưới tòa nhà từ bao giờ, xung quanh có rất nhiều người nhẹ nhõm, vui vẻ mà nhìn cô. Còn có cả…

“Trời ạ, may mà con không sao, may mà con không sao.”

Bố mẹ ôm chặt thân thể không còn chút sức lực nào của cô vào lòng. Cô ngẩn người để mặc họ ôm lấy mình. Hoảng hốt qua đi, cô mới thều thào nói vài tiếng.

“Sao hai người…”

“Con ngốc quá. Tên khốn nạn kia đặt camera khắp nhà ta từ lúc nào không biết. Cha mẹ vốn muốn lừa hắn vào tròng mà.” 

Mẹ cô gái khóc không ngừng, chẳng thể ngăn được giọt nước mắt.

“Đừng lo, hắn ta sẽ chẳng sống được yên thân đâu. Hãy tin cha mẹ.” 

Bố cầm tay cô, ánh mắt cũng phủ một tầng hơi nước.

Cô gái không đáp lời, chỉ ngẩn người đưa mắt nhìn về phía sân thượng tầng 18, không biết nên nói gì với linh hồn vừa trò chuyện. Sau đó, cô bỗng yếu ớt nở một nụ cười. Linh hồn kia thật độc ác, bao nhiêu dũng khí cô mang đến đây, lại bị cậu ta ép phải nói ra mong muốn được sống sót. Suy nghĩ còn chưa dứt, một giọng nói vang lên trong đầu cô. “Cô chưa sẵn sàng để chết đâu, đừng có quay lại. Thế giới bên kia không chào đón những kẻ thiếu can đảm đến mức không tự cắt bỏ được xiềng xích và hối tiếc của chính mình, lại còn bám víu vào nó để chạy trốn. Tôi nhắc lại, đừng đem can đảm đặt vào đây. Cô còn dám đến, tôi còn dám đẩy cô xuống. Lần sau sẽ không phải là bạt lò xo đợi cô đâu.”

Giọng nói trẻ con pha chút tinh nghịch khiến cô gái không khỏi mỉm cười. Gì vậy? Thì ra linh hồn vẫn tốt đẹp như thế này à? Cô gái bỗng nhớ về khung cảnh thế giới bên kia mình vừa nhìn được, bỗng cảm giác như mình vẫn chưa thuộc về nơi đó.

Con người có can đảm, vẫn nên vùng vẫy trong vũng bùn thì hơn.

Nghĩ rồi cô nắm chặt lấy tay mẹ, thầm lập một giao ước với linh hồn kia, mãi mãi đặt can đảm vào cuộc sống hiện tại. Lúc trên xe cứu thương, cô gái chợt nhớ lại lời linh hồn từng nói: “Cô chết đi như thế nào, linh hồn của cô sẽ tồn tại thế đó”. Vậy vẻ bề ngoài con nít cùng sự hiện diện của cậu ta ở thế giới này là thế nào vậy? Một cái chết trẻ? Mà trẻ con thì có gì mà phải suy nghĩ đến mức phải vất vưởng ở thế gian này cơ chứ?

Nhiều năm sau đó, cô gái cũng không thể tìm thấy linh hồn kia. Cô biết chỉ những ai mong muốn chết đi mới nhìn thấy cậu ấy. Thế nhưng linh hồn kia trong cô vẫn mãi mãi tồn tại, như một sự thúc đẩy cô tiến về phía trước.









Chương 2: Đặc quyền của đứa trẻ

An Cư một ngày cuối đông lạnh lẽo. Khắp các nẻo đường đã bắt đầu ôm trong mình một mảng trắng xóa của tuyết. Đâu đâu cũng thấy tuyết, nói nó đang xâm chiếm An Cư cũng được. Thế nhưng khu dân cư đông đúc không vì vậy mà mất đi náo nhiệt.

Khu chợ sầm uất lớn nhất An Cư này hội tụ đủ loại người. Lái buôn, thương nhân, người du lịch, cư dân của khu phố với hàng tá các ngành nghề khác nhau, tất cả đều đổ dồn về đây mua sắm khi ngày mới bắt đầu. Mà, mua sắm là một chuyện, người ta vẫn nói, chợ là nơi để hóng hớt và trao đổi thông tin thì đúng hơn. Thì làm gì có ai nắm bắt thông tin nhanh như mấy người ngoài chợ cơ chứ. Ngồi từ sáng đến chiều, tôi một câu, bà một câu, thế là toàn bộ chuyện từ trên trời dưới biển, từ cơm nhà ra thế giới kiểu gì cũng sẽ lọt đến tai. Mà ở ngay giữa chợ, ở một hàng thịt, bà chủ vừa nhuần nhuyễn giơ con dao phay lên vung mạnh xuống chặt xương bò làm đôi, vừa đưa miệng “buôn dưa” với bà bán rau kế bên.

“Tòa nhà bị bỏ hoang ở rìa thành phố chẳng phải trước kia có lắm người đến để nhảy sao? Vì thế nên mới bị coi là nơi bị ám còn gì. Nhưng dạo gần đây ngày càng ít người đến đó. Mà tôi nghe đồn rằng, bây giờ ai đến đó nhảy xuống cũng bị một con ma dọa chạy đi mất.”

Bà bán rau thở dài một tiếng.

“Cuối cùng thì vẫn là ham sống, bảo muốn chết nhưng lại sợ ma. Thế thì chết cái nỗi gì nữa.”

“Thì đấy. Chỉ có mấy năm trước có cô ca sĩ nào đó là dám nhảy xuống. May mà lúc đó còn có người đến cứu cô ấy được.”

“Nhưng mà bị ma dọa là sao? Có ai nhìn thấy nó à?” - Bà bán rau nhíu mày hỏi.

“Tin đồn ấy mà. Có người từ đấy trở về nói rằng họ nhìn thấy một cậu bé lơ lửng trên không. Chỉ cần liếc mắt một cái đã khiến bao nhiêu đứa sợ hãi bỏ chạy.” - Bà bán thịt chép miệng. “Cũng tốt, giảm được bao nhiêu thương vong.”

Hai người tiếp tục vừa buôn chuyện vừa thoăn thoắt bán hàng, hệt như thói quen hàng chục năm nay. Mà ở phía ngoài rìa thành phố, nhân vật chính trong cuộc trò chuyện vừa rồi lại chẳng để lộ ra bất cứ sự nguy hiểm nào. Linh hồn vẫn cứ lơ lửng trên không, để mặc khung cảnh tuyết trắng in lên cơ thể trong suốt của mình, miệng đang ngâm nga một bài hát ru truyền thống.

Câu cuối cùng của bài hát bị át đi bởi tiếng cửa sân thượng bị đẩy mạnh ra, va vào tường. Linh hồn chẳng thèm để ý đến người vừa xuất hiện, mắt vẫn nhìn về phía trước, chân này vắt vẻo lên chân kia, miệng vẫn ngâm nga giai điệu ru.

Người vừa xuất hiện cao hơn linh hồn một cái đầu, đồng phục học sinh vẫn còn khoác trên người, vạt áo khẽ bay theo từng đợt gió.

“Học sinh thì không nên đến đây đâu.”

Linh hồn vừa cất tiếng, nam sinh vừa xuất hiện giật nảy mình, ánh mắt dáo dác nhìn xung quanh. Người ta vẫn nói, ở đây chỉ chào đón kẻ đã chết và kẻ muốn chết. Một nam sinh như nó, nghe thấy từ “kẻ đã chết” đã cảm thấy sợ đến run người rồi.

Ấy vậy mà, linh hồn kia như chẳng thèm để ý đến nỗi sợ của nó mà xuất hiện trên nền trời trắng xóa của mùa đông lạnh lẽo, đôi mắt chẳng hề có cảm xúc mà liếc nhìn xuống nó. Hệt như chàng hoàng tử cao ngạo nhìn xuống trần gian.

Nam sinh sợ hãi định quay người chạy đi mất, thế nhưng người vừa quay đi, cánh cửa phía sau nhanh như chớp đóng chặt lại, kêu rầm một tiếng trước mặt nó. Nam sinh đứng yên như trời trồng, tim đập mạnh cảm tưởng như sắp nhảy ra ngoài đến nơi, tuần hoàn như bị ngưng trệ. Giây tiếp theo, nó quay người nhìn linh hồn lơ lửng ở sau, sợ hãi đến mức chẳng nói lên lời.

Linh hồn vẫn lơ lửng tại chỗ, nhưng mặt thì đã quay về phía nam sinh, cánh tay trái giơ lên về phía nó. Không cần hỏi cũng biết, chính linh hồn này vừa dùng cái năng lực kỳ quái đặc trưng của thế giới bên kia để đóng cánh cửa trước mặt nó. Nam sinh còn chưa kịp suy đoán xem linh hồn này giữ mình ở đây là muốn gì thì cậu ta đã nở ra một nụ cười quỷ dị xen lẫn thích thú, chẳng hề hợp với dáng vẻ trẻ con của cậu ta.

Nam sinh sợ hãi vì nụ cười bao nhiêu thì linh hồn lại phấn khích bấy nhiêu. Cậu ta vốn chỉ tò mò sinh thích thú. Đã rất lâu rồi, chưa từng có một người trẻ đến vậy xuất hiện ở đây để tìm đến cái chết. Nam sinh này nhìn thấy cậu ta, chứng tỏ trong lòng phần nào đó đã quyết tâm nhảy xuống.

“Lại đây nào cậu bé, chúng ta nói chuyện chút đi.”

Tình huống như trong phim kinh dị khiến nam sinh cảm thấy lạnh sống lưng. Nó đưa mắt quét một lượt linh hồn trước mặt. Sau khi nhìn thấy dáng vẻ trẻ con của linh hồn, nó mới lấy lại được tí tẹo dũng khí để đối mặt với kẻ đã chết duy nhất ở tòa nhà này.

“Tôi không phải là một cậu bé, tôi thậm chí còn lớn hơn cậu.”

Nam sinh mạnh miệng nói, trong đầu chỉ nghĩ: Không được tỏ ra yếu thế, không được tỏ ra yếu thế.

“Không nên chắc chắn bất cứ điều gì khi đứng trước thứ mà mình không hiểu.” 

Linh hồn vẫn giữ nguyên nụ cười quỷ dị của mình mà đối đáp với nam sinh trước mặt, điềm tĩnh đến mức không thật, khiến cho nam sinh đâm ra sợ hãi. Có phải phim kinh dị vẫn luôn như thế này không? Một bóng ma sẽ xuất hiện rồi cảnh cáo nó, sau đó là tiễn nó về chầu trời?

Nam sinh vẫn còn hoảng loạn với bao suy nghĩ trong đầu, còn linh hồn thì vẫn giữ cái nhìn tò mò của mình, nhìn nam sinh từ đầu đến cuối, ánh mắt như đánh giá khiến nam sinh bỗng cảm thấy một đợt rùng mình chạy từ chân lên đầu.

“Nói cho tôi biết, cậu đến đây có việc gì?” - Linh hồn cuối cùng cũng lên tiếng.

Nam sinh hai tay buông thả cạnh chỉ quần, bàn tay nắm chặt, cố gắng kiềm chế sự run rẩy.

“Tôi chỉ là nghe tin đồn về nơi này nên…” - Nó lắp bắp, chỉ sợ mình sẽ lỡ lời nói điều gì không phải.

“Nên đến đây hóng náo nhiệt?” 

Linh hồn chuyển từ vắt chân chữ ngũ sang dáng nằm sấp, hai chân đưa lên cao đung đưa. Nếu có cái điều khiển để mute khung cảnh này lại, có lẽ đó sẽ là một bức tranh đẹp với một cậu bé đáng yêu trong đó.

Nam sinh nghe xong câu nói kia thì lắc mạnh đầu. Sau đó lại chẳng biết nên nói gì đâm ra lại đành im lặng.

“Cậu có nghe ai nói rằng nếu nhìn thấy tôi tức là sao không?”

Nam sinh khẽ rụt cổ lại. Sao nó lại không biết được cơ chứ. Chỉ những ai muốn nhảy từ tầng 18 này xuống thì mới có thể nhìn thấy linh hồn này. Vốn dĩ lúc đầu đến nó cũng chẳng ngờ quyết tâm trong mình lớn đến vậy, còn có thể nhìn thấy nhân vật chính  trong truyền thuyết đô thị kia.

Thấy nam sinh im lặng, linh hồn tự cho rằng cậu ta đã thừa nhận là biết. Thế là linh hồn lại tiếp tục đem chất giọng trẻ con mà lạnh lẽo ra nói.

“Một cậu bé như cậu. Bề ngoài cũng ưa nhìn đấy. Quần áo sạch sẽ chứng tỏ có người trông nom. Đồng phục này của một ngôi trường khá danh tiếng, danh tiếng cả về tài chính lẫn năng lực bản thân. Đôi giày có giá trên trời, nhà cũng khá giả đấy hả?” 

Linh hồn bỗng nhanh như một cơn gió xuất hiện ngay cạnh nam sinh, khoanh tay đi vòng quanh, ánh mắt như thăm dò liếc nhìn mọi ngóc ngách trên trên cơ thể nam sinh vẫn còn run rẩy vì sợ.

“Vậy mà quyết tâm ngã xuống lại lớn đến vậy. Sao? Cuộc sống sung túc quá đâm ra chán nản, muốn tìm trò chơi kích thích à?” 

Linh hồn xem xét xong thì bỏ mặc cậu bé đi về phía rìa sân thượng, nơi không có lấy một lan can che chắn, như một lời mời gọi những kẻ muốn rời bỏ trần thế tiến đến gần.

“Sung túc gì chứ? Tất cả chỉ là bề ngoài, bề ngoài mà thôi.” 

Nam sinh bỗng chốc lớn tiếng khiến linh hồn quanh năm điềm tĩnh là thế cũng phải giật mình quay người lại. Linh hồn nhìn dáng vẻ mấy phút trước còn sợ hãi run rẩy giờ lại gồng mình lên như con nhím xù lông, không kìm được mà thể hiện chút thích thú nơi đáy mắt. Chậc, chọc đúng tim đen của thiếu gia rồi!

“Cuộc sống của tôi vốn dĩ không hề sung túc.” 

Khoảnh khắc “xù lông” thoáng qua, nam sinh quay trở lại vẻ yếu đuối lúc đầu, nhưng không còn sợ hãi linh hồn kia nữa, hệt như thể não đã bị đoạn trí nhớ khác xâm chiếm. Bỗng những giọt nước mắt xuất hiện, chậm rãi rơi trên khuôn mặt thanh tú. Linh hồn thu lại sự thích thú hiếm hoi, ánh nhìn lại trở về lạnh lẽo mà liếc qua khuôn mặt buồn bã của nam sinh, thở dài rồi lên tiếng.

“Nói xem, không sung túc là như thế nào?”

Nam sinh sụt sịt một lúc rồi ngồi sụp xuống, mặt cúi gằm xuống đất.

“Trước kia cuộc sống của tôi quả là có sung túc. Cha mẹ yêu thương tôi, bạn bè quý mến tôi, điều kiện gia đình khá giả. Nhưng từ ngày mẹ mất, bố tôi như thể biến thành ai đó khác. Ông một mực muốn tôi trở thành một thương gia thành đạt như ông. Bố tôi ép tôi học ngày đêm, thời gian biểu của tôi còn chẳng hề có thời gian trống cho bất cứ điều gì khác ngoài học. Tôi không hề muốn trở thành một thương gia, tôi chỉ muốn giống mẹ, bình bình an an mà làm một họa sĩ. Thậm chí, bố tôi còn can thiệp vào các mối quan hệ cá nhân của tôi, nói rằng sợ tôi chơi nhầm bạn. Tôi từ có tất cả rơi xuống chẳng còn gì, có chăng chỉ còn điều kiện kinh tế bao quanh người, tạo thành một cái vỏ rỗng không chút cảm xúc.”

Nam sinh nghẹn giọng nói. Tuyết bắt đầu rơi thành một mảng trên lưng áo nó. Linh hồn vẫn đưa mặt về chân trời phía xa, mắt liếc qua nam sinh đang co mình kia trong một thoáng rồi rời mắt. Linh hồn còn chưa lên tiếng hỏi, nam sinh đã tiếp tục nói.

“Tôi đã rất nhiều lần nói ra ý kiến cá nhân, nhưng bố tôi thậm chí còn chẳng nghe tôi nói đã gạt phăng đi mọi khả năng. Tôi lúc này hệt như một robot do ông ấy chế tạo ra, một mực phải theo bản vẽ thiết kế của ông ấy. Tôi không muốn vậy. Tôi chỉ muốn mọi thứ được như xưa. Tôi muốn được gặp mẹ tôi.” 

Nam sinh ôm càng chặt đầu gối hơn, trông tủi thân đến mức đáng thương. Linh hồn có bề ngoài trẻ con nhưng bên trong lại đã qua mấy đời, vốn chẳng cho được cái sự trẻ con kia vào mắt. Thế là cậu lạnh lùng lên tiếng, như thể muốn cầm một cái kéo cắt hết mọi sự trẻ con trong không gian rồi đem ném đi.

“Muốn gặp mẹ nên cậu mới tới đây? Muốn sang thế giới bên kia sao?”

Nam sinh nghe vậy thì ngẩng đầu lên, ánh mắt chờ mong hỏi lại.

“Có thể, có thể được hay sao?”

“Tôi không biết. Chẳng phải tôi vẫn còn đang ở cùng một thế giới với cậu đây à? Sao cậu không thử đi. Cậu đến đây, vốn là để ngã xuống đó mà.” 

Linh hồn vừa nói vừa chỉ ra phía rìa sân thượng, ánh mắt trên thân thể trong suốt nhưng lại sáng đến kỳ lạ khiến khung cảnh bỗng chốc có chút sợ hãi. Một kẻ hoảng loạn đang ngồi ôm gối, một kẻ lạnh lùng nhìn xuống, tay chỉ về phía cánh cổng đến thế giới bên kia, hệt như một màn bức tử. Nam sinh thấy thế thì cắn răng đứng dậy, chậm rãi tiến về phía rìa sân thượng.

Khi mũi chân song song với rìa sân thượng, nam sinh bỗng chốc thu gọn toàn bộ sự tủi thân lúc trước, người lại run rẩy mạnh mẽ khi nhìn xuống khoảng sân phía dưới. Tim nó đập thình thịch, như thể biết được rằng chỉ chút nữa thôi nó sẽ không thể đập được nữa. Nam sinh bỗng quay về phía linh hồn, nhíu mày hỏi.

“Tôi nghe họ bảo rằng những người đến đây tìm cái chết đều bị một hồn ma dọa chạy mất. Hồn ma đó không phải là cậu sao? Tôi thấy từ đầu đến giờ cậu toàn cố gắng đẩy tôi ra đây.”

“Bước được bước nữa không?” 

Linh hồn chẳng giải thích, chỉ thờ ơ hỏi lại. Nam sinh nghe thấy vậy thì vội vã quay đầu lại đối diện với độ cao mười tám tầng, người không biết run lên vì rét hay sợ hãi. Có lẽ là cả hai.

Thời gian tưởng chừng như cả thế kỷ trôi qua. Tuyết vẫn tiếp tục rơi trắng xóa cả mảng sân, phía dưới còn có thể loáng thoáng nhìn thấy vết đỏ đậm như vệt máu đông lại từ lâu. Linh hồn nhìn về phía vệt đỏ đó, chợt nhớ đến khung cảnh thân thể đầy máu ở dưới đó, cảm giác thật hoài niệm.

Mà nam sinh đứng cạnh, vốn chẳng thể nhìn thấy được vết máu thuộc về thế giới bên kia ấy.

Linh hồn quay người đưa mắt về phía nam sinh, chầm chậm bước đến gần cậu.

“Muốn tôi ngăn cậu nhảy xuống? Từ lúc nào tôi lại trở thành công cụ để một đứa nhóc như cậu chạy trốn vậy?”

Nam sinh giật mình quay về hướng linh hồn, tim khẽ đập lệch một nhịp, như thể bị bắt quả tang.

“Cậu vốn dĩ chẳng thể nhảy xuống đó. Kẻ đến dũng khí đấu tranh cho thứ mình muốn còn không có thì lấy đâu ra dũng khí để chết cơ chứ?” 

Linh hồn dừng lại trước mặt nam sinh, ngón cái đưa lên chạm vào ngực cậu nhóc.

“Quả nhiên, cậu nhìn thấy tôi chẳng phải vì cậu quyết tâm muốn chết. Cậu chỉ muốn gặp được mẹ cậu thôi đúng chứ?” 

Linh hồn thẳng thắn vạch trần trái tim nam sinh, ngón cái trên ngực nam sinh như cảm nhận được cái run nhẹ từ trái tim ấm áp còn đập.

“Tôi…” - Nam sinh lắp bắp.

Linh hồn chẳng để cậu kết thúc câu đã rời ngón tay, quay người đi vài bước ra xa cậu nhóc.

“Này cậu nhóc, đã bao giờ nhìn thấy con người ta vẫy vùng trong cuộc sống chưa?” - Linh hồn bất chợt hỏi khiến nam sinh ngẩn người. 

“Đấy chính là cuộc đời. Đã sống là phải vùng vẫy đến cùng. Bị cha mẹ ép buộc, cũng phải vùng vẫy. Đau thương, cũng phải vùng vẫy. Làm thứ mình không thích, phải vùng vẫy. Có vẻ như nhóc sống không cần vùng vẫy quá lâu, nên nghĩ rằng cuộc sống không cần vẫy vùng mà vẫn được làm điều mình muốn mới là đúng đắn?”

“Chuyện này…” 

Nam sinh vẫn chẳng thể nói năng trôi chảy. Trong thoáng chốc, câu nói của linh hồn nghe có lý đến mức nó chẳng thể nói gì phản bác.

“Tôi chẳng cần biết bố nhóc đã nghĩ gì mà làm những điều như thế. Nhưng muốn làm điều mình thích thì phải đấu tranh cho bằng được. Người lớn có cách của người lớn. Trẻ con có cách của trẻ con. Quan trọng là phải đặt sự cố gắng vào đó. Vài ba câu thuyết phục bố mình không được đã tự tìm đường đến bên mẹ để được tận hưởng sự an nhàn?” Linh hồn khinh thường liếc nhìn nam sinh. 

“Thế giới bên kia đông đúc lắm, kẻ như nhóc có xếp hàng trăm năm nữa cũng chẳng đến lượt đâu.”

“Nhưng đó là sự thật, trẻ con thì có thể làm gì?” - Nam sinh bỗng chốc hét to. “Tôi đã mất hết. Quan hệ bố con, quan hệ bạn bè. Một học sinh lớp 6 như tôi đến game cũng chưa từng động qua, mặt bạn bè trong lớp còn chưa nhớ hết, chưa từng biết mùi vị tụ tập bạn bè, chỉ biết mùi vị sách vở và kiểm tra, cả cái nhìn lạnh lùng của bố khi kết quả không như mong muốn. Tôi biết làm gì được đây?”

“Còn làm gì nữa? Làm điều mà trẻ con giỏi nhất. Nổi loạn đi!” 

Linh hồn nhàn nhạt đáp lại, ánh mắt thoáng chút vui vẻ nhìn xuống bên chân đang di di trên nền sân thượng. Quả thật với một cậu nhóc 12 tuổi, những điều nó phải trải qua có hơi tàn nhẫn. Người ta đã nói rồi, tước đi quyền được vui chơi của trẻ là tước đi cả thế giới của chúng. Trẻ con sinh ra là để vui đùa.

“Hả?” - Nam sinh khó hiểu nói một tiếng.

“Thế giới bên kia thu hút con người ta vì nhiều thứ. Cũng rất nhiều người giống như nhóc vì nhung nhớ một người âm dương cách biệt mà thèm muốn được sang bên kia. Nhưng những kẻ như thế là những kẻ không đáng được đến thế giới ấy nhất.” 

Linh hồn ngẩng đầu, tay đưa ra hứng vài bông tuyết. Chúng đến gần bàn tay cậu rồi nhanh chóng xuyên qua, tiếp tục rơi xuống. 

“Muốn sang thế giới bên kia thì phải thanh thản. Nghe theo tiếng gọi người khác mà sang đó ngu ngốc, vì chính bản thân mình không lắng nghe, lại lắng nghe lời của kẻ đến chuyện trần thế cũng chẳng thể can thiệp. Kết cục sẽ chẳng tốt đẹp gì.”

“Nhóc chỉ cần lấy ra 10% sự cố gắng hôm nay giúp nhóc đi đến được rìa sân thượng này để gặp mẹ, rồi đặt vào việc thuyết phục bố nhóc, có khi bây giờ mọi chuyện đã ổn, nhóc cũng chẳng đứng đây mà càm ràm với một linh hồn đã hai thập niên tuổi rồi đâu.” - Linh hồn thản nhiên nói tiếp, chẳng thèm để ý đến sự ngẩn ngơ của nam sinh đứng cạnh.

Nam sinh im lặng hồi lâu, sau đó mới lên tiếng.

“Cậu nói ‘nổi loạn đi’ là thế nào?”

“Thì ý trên mặt chữ thôi. Trở thành con người mà nhóc muốn, cho dù điều đó có nghĩa là trong mắt bố nhóc, nhóc có thể mãi mãi là một đứa con không hoàn hảo. Nhưng đấy là đặc quyền của một đứa trẻ, và là đặc quyền của một người con. Nổi loạn thế nào đi nữa, cha mẹ sẽ không quay lưng với chúng.” 

Linh hồn nói, trong giọng có chút chua xót khó phát hiện, hệt như đã được cố gắng chôn vùi rất sâu. Mà hiển nhiên là cậu nhóc cạnh bên chẳng nhận ra được điều đó.

“Nhưng nổi loạn cũng phải biết chừng mực. Tôi không muốn ngày nào đó lại gặp nhóc ở đây với hối tiếc đầy người. Lúc đó chẳng cần nhóc tự nhảy, tôi sẽ tự tay thả nhóc xuống từ tầng 18 cao nhất này. Đương nhiên thế giới bên kia sẽ chẳng thu nhận nếu nhóc như thế đâu.” 

Nói rồi linh hồn bỗng bật cười, trong giọng nói có chút mỉa mai. 

“Chết sao? Nhóc còn lâu mới đủ trình để nhảy xuống.”

Nam sinh nghe xong thì giận đỏ mặt, dưới cái lạnh của tuyết trắng khiến khuôn mặt càng đỏ hơn. Nhưng nó chẳng lên tiếng phản bác. Suy cho cùng, những lời linh hồn kia nói sâu sắc quá, nó cũng chẳng thể hiểu hết, nhưng phần nào đó trong nó chắc chắn rằng linh hồn này thật tốt, lời cậu ta nói ra chắc chắn không phải lời lẽ xấu xa gì.

Trong thoáng chốc, nam sinh đưa ra quyết định, nó lặng lẽ đưa chân lùi về sau ba bước, cách xa cánh cửa sang thế giới bên kia. Linh hồn thấy thế chẳng nói gì, trong đầu chỉ nghĩ trẻ em nhiều lúc nhận thức tốt hơn người lớn rất nhiều. Nghĩ tốt là sẽ ngay lập tức làm theo, chẳng cần phải suy xét mất thời gian. Như thế, linh hồn như cậu cũng sẽ bớt việc, mặc dù đôi lúc được nghe những chuyện như thế này cũng thú vị ra phết.

“Cám ơn.” - Nam sinh lí nhí nói. Sau đó, nó lại lí nhí đề nghị:“Cậu có thể ngâm giai điệu ru lúc trước được không?”

Linh hồn khẽ liếc về phía cậu, rõ ràng muốn hỏi tại sao.

“Tôi giờ không thể đến gặp mẹ tôi được nữa. Bà từng hát ru tôi bài hát đó, tôi có thể nghe nó lần cuối, như một động lực được không?”

Linh hồn đưa mắt nhìn về phía trước, im lặng hồi lâu, sau đó bắt đầu ngâm nga giai điệu quen thuộc.

Nam sinh nhắm chặt mắt lắng nghe, đầu khẽ đung đưa như thể tận hưởng. Lúc giọng ngâm kia dừng lại, nam sinh vẫn còn nhắm mắt một lúc lâu nữa, muốn khắc ghi tiếng ngâm này lại, như thể đem toàn bộ ký ức về mẹ khảm lên người.

Lúc mở mắt ra, nam sinh định cảm ơn linh hồn một câu tử tế. Ấy vậy mà, dù cậu có tìm kiếm thế nào, có gọi thế nào, linh hồn ấy cũng chẳng hề xuất hiện nữa. Cậu sau đó chỉ biết thở dài, khẽ thì thầm cảm ơn rồi mở cửa sân thượng đi xuống.

Bên cạnh cánh cửa sân thượng, linh hồn lạnh nhạt nhìn người vừa rời đi, thầm nghĩ quả thật cậu nhóc đã gỡ quyết định muốn chết xuống, đem theo cả khả năng nhìn thấy cậu biến đi mất. Linh hồn lơ lửng ra phía rìa sân thượng, đôi mắt nhìn xuống mảng máu từ thế giới bên kia thấm đỏ một mảng dưới sân, ánh mắt bỗng trở nên buồn bã.



SIZE_728_90Liên hệ quảng cáo acrazymindvn@gmail.com
Bài viết liên quan
BẢN THẢO