Trưởng thành là như thế nào?

Không ít lần tôi từng gặp những bài viết than thở rằng trưởng thành mệt mỏi và cô đơn lắm, chỉ muốn quay về thời trẻ thơ. Nhưng trưởng thành có thực sự mệt mỏi, có thực sự cô đơn không? Trưởng thành đối với tôi là một hành trình chuyển hóa từ từ như quả cây lúc còn xanh đến chín mọng vậy. Chẳng có mệt mỏi, hay cô độc khi trưởng thành đâu

Không ít lần tôi từng gặp những bài viết than thở rằng trưởng thành mệt mỏi và cô đơn lắm, chỉ muốn quay về thời trẻ thơ. Nhưng trưởng thành có thực sự mệt mỏi, có thực sự cô đơn không?


Trưởng thành đối với tôi là một hành trình chuyển hóa từ từ như quả cây lúc còn xanh đến chín mọng vậy. Chẳng có mệt mỏi, hay cô độc khi trưởng thành đâu.


Khi ta thực sự trưởng thành, ta an yên với chính mình, trong ta có tình yêu tự thân và rồi tình yêu ấy như một dòng nước trong lành lan tỏa đến mọi người. Ta biết cách làm bạn với chính mình. Khi đó dù xung quanh ta chẳng có ai vẫn không cảm thấy cô đơn.


Trưởng thành cũng là những lần ta vượt qua nỗi sợ sâu thẳm trong mình. Mạo hiểm đối diện với những điều ta từng né tránh. Và rồi những giọt nước mắt rơi xuống kia không còn là vì ta đau đớn hay sợ hãi nữa mà là vì dũng cảm, là vì cảm phục chính mình. Và thế là có khi ta lại quên mất rằng là mình từng sợ nó.


Trưởng thành đâu chỉ là cách ta cư xử với thế giới ngoài kia như thế nào, mà còn là cách ta quay về bên trong với chính mình, với tâm hồn lạc lối của ta. Lắng nghe trò chuyện với chính mình, với con người của ta nhiều năm về trước. Thấu hiểu những mà ta đã trải qua. Vỗ về, xoa dịu lấy nỗi đau mà ta từng bỏ mặc suốt nhiều năm. Và đó cũng là lúc ta cảm nhận được và thấu hiểu nỗi đau của những người khác. Cả nỗi đau của đấng sinh thành mang những mảnh hồn vỡ tan vô tình trao lại cho ta.