[Truyện dài] Sân thượng tầng 18 – Chương cuối: Có người nào đó đang đau buồn vì tôi

Dù thế giới xung quanh có cô quạnh đến thế nào đi nữa, vẫn sẽ luôn có người đau lòng khi họ ra đi. Vì thế ngàn vạn lần đừng chọn bám víu vào thế giới bên kia để chạy trốn, cũng đừng gieo rắc đau thương bằng cái chết của mình. Hãy sống, hãy phân phát niềm vui, đem can đảm mà đặt vào hiện tại.

Sân thượng tầng 18 – Chương cuối: Có người nào đó đang đau buồn vì tôi


An Cư một ngày hè đầy nắng. Khu chợ trung tâm vẫn vô cùng náo nhiệt và sầm uất. Đã chục năm nay, An Cư trở thành khu phố du lịch nổi tiếng trong nước, vốn đã rất quen với việc tiếp đón hàng triệu khách du lịch mỗi năm. Không khí tại An Cư vì thế chẳng bao giờ hạ nhiệt, dù là đông hay hè, dù là nắng hay mưa.

Nhưng khu phố sầm uất ấy cũng có góc khuất.

Góc khuất đó nằm ở phía rìa An Cư, mang hình dáng của một tòa nhà 18 tầng bị bỏ hoang đã rất nhiều năm. Mà ở trên sân thượng của tòa nhà, lơ lửng một thân hình trẻ con đã cư ngụ ở đây gần 25 năm, đã trở thành một truyền thuyết đô thị nổi tiếng của An Cư này. Có người nói nhìn thấy nó vào buổi tối, có người nói ánh mắt của nó có thể dọa chết người, có người lại nói nó xuất hiện để cứu vãn những người muốn chết, nhưng cũng có người nói nó muốn kéo người sống rơi xuống giống nó. Suy cho cùng, tòa nhà này cũng chỉ chào đón hai loại người: những kẻ muốn chết và những kẻ đã chết.

Linh hồn vắt chân chữ ngũ lơ lửng trên không, tay gối ra phía sau đầu. Ánh nắng gay gắt ban trưa xuyên qua cậu chạm xuống sân thượng. Nhiệt độ vốn dĩ cao ngất ngưởng đến tòa nhà này như bị hút đi mất, hệt như có một bong bóng bảo vệ cách nhiệt xung quanh tòa nhà và khoảng sân phía trước.

Linh hồn vừa đung đưa chân, mắt hướng về phía chân trời như đang tận hưởng một bức tranh thiên nhiên đẹp đẽ, khung cảnh trông ma mị như không thực.

“Thì ra ở đây quả thực có một linh hồn.”

Giọng nói bất chợt xuất hiện phía sau khiến linh hồn giật nảy. Cậu quay người lại đối diện với thanh niên trước mặt. Hắn ta rất cao, khuôn mặt thư sinh trắng như trứng gà bóc. Linh hồn nhìn hắn ta mà thầm nghĩ, người này mà đứng giữa nữ sinh chắc sẽ bị ghét lắm, đẹp gì mà đẹp hơn cả con gái.

Nghĩ rồi cậu lại săm soi hắn, rồi nhíu mày khó hiểu về việc mình không hề nghe thấy tiếng người nọ xuất hiện. Đã tồn tại 25 năm, đây là lần đầu tiên cậu không dọa người mà bị người dọa. Cảm xúc đúng là có chút mới mẻ.

“Có vẻ như lời đồn đã truyền đi quá xa rồi.” Linh hồn chẳng mảy may để tâm đến sự kỳ dị lúc trước, mỉm cười đáp lại. Khi đã trải qua cái chết, con người ta bình tĩnh đến lạ lùng.

Chàng trai chầm chậm bước đến cạnh linh hồn, mắt cũng đưa về phía chân trời như cậu. Linh hồn khẽ đưa mắt liếc sang, chỉ thấy sự điềm tĩnh xen chút vui vẻ trong đáy mắt người trước mặt, hoàn toàn chẳng nhìn ra điểm nào của một kẻ đang muốn gieo mình xuống từ tầng 18. Chẳng phải luật vẫn là như thế hay sao? Chỉ có kẻ muốn chết mới thấy được cậu?

“Đừng nhìn tôi dò xét như thế. Đổ tôi rồi à?” Thanh niên bật cười nói, ánh mắt vẫn nhìn về phía xa xăm. Linh hồn bĩu môi, thầm tự hỏi người này có mắt sau gáy hay sao mà biết được vậy. Nghĩ rồi lại cảm giác mới lạ. Từ lúc thân thể biến thành một mảnh linh hồn như hiện tại, mọi thứ xung quanh cậu vốn chẳng để vào mắt. Không có gì đặc biệt, không có gì hứng thú, cũng không có gì lạ lẫm. Vậy mà trước người này, không hiểu sao cậu bỗng cảm thấy mình như trở lại làm người, có những suy nghĩ bình thường đến không thể bình thường hơn.

“Tôi ở trong trạng thái có thể đổ một ai đó hay sao?”

Chàng trai nhắm mắt cười đến vui vẻ. Sau đó lại lên tiếng.

“Này cậu, vết máu phía dưới sân kia là gì vậy?”

Linh hồn nghe xong giật mình nhìn chàng trai bên cạnh, ánh mắt đã mở to hết cỡ. Người này là gì vậy? Nói câu nào lại làm cậu cảm thấy xao động câu đấy.

“Cậu nhìn thấy vệt máu đấy sao?”

Chàng trai thấy dáng vẻ hoảng hốt của linh hồn thì nhíu mày hỏi.

“Tôi đáng nhẽ không được nhìn thấy sao?”

“Không phải, chỉ là nó không thuộc về thế giới này. Người bình thường đáng lẽ không nhìn được những thứ như vậy.”

“Chẳng phải tôi vẫn nhìn thấy cậu à?”

Linh hồn ngẩn người đối diện với thanh niên, bỗng cảm thấy lời cậu ta thật có lý. Sao cậu lại kích động thế nhỉ? Thế giới này lắm điều khó hiểu. Có thể cậu ta là một kẻ ngoại cảm rất tốt nên mới nhìn thấy mảng máu loang lổ dưới sân.

“Là máu của tôi.” Linh hồn ngẩn người xong thì quay lại trả lời chàng trai, mắt khẽ liếc xuống mảng đỏ thẫm.

“Ồ.” Chàng trai khẽ lên tiếng. “Đẹp thật, hệt như một bức tranh của trường phái trừu tượng.”

Linh hồn nghe vậy lại ngẩn người, trong tâm đã chắc chắn người này có khả năng làm mình cạn ngôn, không lên tiếng được nữa. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, cậu cảm thấy bối rối kỳ lạ.

“Cậu rơi từ đây xuống sao?” Nhận được cái gật đầu từ linh hồn, chàng trai tiếp tục hỏi. “Có thể kể tôi nghe chuyện của cậu được không? Tôi nhàn rỗi quá, muốn giết thời giờ.”

Linh hồn đưa mắt về lại phía chân trời. Có quá nhiều thứ kỳ lạ ở chàng trai này. Thứ nhất, hắn ta nhìn thấy cậu, nhưng lại chẳng hề có dáng vẻ của kẻ bị thu hút bởi thế giới bên kia. Thứ hai, hắn ta dường như xuất hiện ở đây chỉ vì thích thú với cậu, mặc dù cậu chẳng có gì chắc chắn điều đó. Thế nhưng linh hồn cậu đây cũng chẳng kẹt xỉ đến mức có mỗi câu chuyện cũng chẳng kể ra. Chỉ là nó đau lòng quá, con người sợ rằng không chịu nổi, linh hồn cũng chẳng muốn điều ấy xảy ra. Nhưng người trước mặt điềm tĩnh tựa như mặt hồ, đôi mắt có chút xao động tự nhiên của một người đang sống, lại khiến linh hồn an lòng đến khó tả. Hệt như thể hắn ta đã trải qua thời kỳ khủng hoảng nhất nên mọi thứ xung quanh tựa như gió thoảng, vốn chẳng thể làm hắn ta muộn phiền.

“Tâm nguyện trước khi gieo mình xuống à?” Linh hồn hỏi lại.

“Nếu là thế thì cậu có kể không?”

“Tôi sợ làm thế sẽ bị những người xung quanh cậu ghét tôi. Tôi dù không xuất hiện trước mặt họ nhưng vẫn có tự tôn của một linh hồn, chẳng muốn mang tiếng xấu trong khi mình không làm gì cả. Mà tôi kể cho cậu nghe chuyện của tôi, cậu tuyệt vọng quá nhảy xuống thì mất mặt tôi lắm.” Linh hồn cười nhẹ.

“Vậy tôi thề, sẽ không để câu chuyện của cậu ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi. Tôi vốn chỉ muốn tán ngẫu.”

Giọng nói nhẹ bẫng của thanh niên khiến linh hồn chợt cảm thấy thực ra chuyện của mình cũng không đáng sợ lắm. Nghĩ xong, cậu bắt đầu kể.

“Tôi sinh ra trong một gia đình rất nghèo. Cha mẹ đều bị bệnh nan y, trong nhà lại chẳng có lấy một cắc, điều trị là việc bất khả thi. Năm tôi 5 tuổi, như một lẽ tất yếu, họ rời khỏi tôi. Lúc ấy, lần đầu tiên tôi có ý niệm mơ hồ về thế giới bên kia ấy.” Linh hồn nhìn về phía xa như nhìn về một thế giới xa xôi. Tồn tại 25 năm, thế giới ấy như thể cái đích mà cậu hướng đến, nhưng mãi chẳng thể chạm được. “Khi họ mất đi, tôi một thân một mình lang thang khắp đầu đường xó chợ, cuối cùng được một người đàn ông xa lạ dụ dỗ về nhà. Hắn ta cho tôi chỗ ăn chỗ ở, việc duy nhất tôi cần làm là đi ăn xin cho hắn. Ngày ngày hắn ta quàng vào cổ tôi một rổ toàn kẹo cao su, tăm, rồi bắt tôi đi đến một thị trấn khác, đem sự khổ cực ra đổi lấy lòng thương hại của mọi người. Ngày nào cũng đi đi về về mất sáu cây, một đứa trẻ như tôi vì để có cái ăn cái mặc mà cắn răng chịu đựng bước tiếp.”

Chàng trai im lặng, mắt cứ hướng về phía xa rồi lại hướng xuống nền sân thượng, chỉ có đôi tai vẫn chăm chú lắng nghe.

“Lúc đấy tôi ngu ngốc, chỉ muốn cố gắng hết sức lấy lòng hắn ta. Thế nhưng dù có cố gắng thế nào cũng chẳng là đủ, tiền đem về nhiều đến đâu cũng chẳng thừa. Hắn ta thậm chí còn rất dã man, cầm gậy, roi hạ xuống lưng những đứa trẻ như tôi lại chẳng thấy ghê rợn. Mỗi lần tay không đi về, đợi tôi chỉ là những trận đòn. Trong nhà có những đứa trẻ khác lớn hơn, nhưng tâm lý từ nhỏ đã sợ hãi, vốn không dám đứng ra bảo vệ người khác, chỉ sợ mình bị vạ lây. Trước kia tôi cũng thấy ghét chúng, giờ nghĩ lại chỉ thấy thương. Trẻ con chịu bóng đen tâm lý quá lớn cũng chính là một dạng khuyết tật vậy, rất khó để gỡ bỏ.” Chàng trai hơi mỉm cười khi nghe đến đây, bỗng nghĩ linh hồn này liệu có nhận thức được câu nói kia chính là đang nói thương chính bản thân mình hay không.

Ánh nắng như đổ lửa vẫn trút xuống, nhưng ở sân thượng này vốn chẳng có chút nhiệt nào, mát mẻ hệt như mùa thu.

“Tôi khi đó là một đứa trẻ khép kín, ngay cả những đứa trẻ cùng nhà tôi cũng không giao tiếp nhiều. Lần đầu tiên tiếp xúc với người khác, là khi tôi nhìn thấy một cậu bé bị bắt nạt.” Ánh nhìn của linh hồn bỗng chốc trở nên vui vẻ, như thể nhớ lại một đoạn quá khứ hạnh phúc.

“Cậu ta từ thành phố về quê sống mấy hôm, lại bị lũ trẻ trong xóm bắt nạt. Lúc đó tôi gầy nhom, nhưng nhìn thấy cảnh tượng đấy lại như thấy mình bị hắn ta giơ roi gậy quất xuống. Tôi chẳng muốn giống như những đứa trẻ cùng nhà, chỉ giương mắt nhìn mà không làm gì cả, nên tôi xông đến, giơ nắm đấm lên.” Linh hồn bỗng chốc bật cười rất vui vẻ. “Mọi thứ trở thành một mớ hỗn độn. Chúng nó bỏ cuộc không phải vì tôi mạnh, mà là vì tôi lì quá, đến nỗi bọn trẻ con bị dọa sợ. Tôi sau đó thu về toàn là vết thương khắp người, và cả một cái đuôi.”

“Hả? Cái đuôi?” Chàng trai nhíu mày hỏi lại.

“Đúng vậy, cái đuôi.” Linh hồn mỉm cười. “Đứa nhóc tôi cứu được đó ba ngày sau cứ theo tôi không dứt. Quả nhiên trong tình huống đấy, nhóc đó có vẻ đã coi tôi là cả thế giới của nó. Buồn cười thật, vô tình ra tay lại thu về được cả tấm chân thành.” Linh hồn cười nhẹ, trái ngược hẳn với vẻ mỉa mai trong lời nói. “Nhóc đấy nghe đâu về quê năm ngày thì cả ba ngày đều bám đuôi tôi. Thậm chí còn theo tôi sang tận thị trấn khác nữa. Nó đương nhiên chẳng biết ăn xin như nào, chỉ đi cạnh tôi, giương đôi mắt hoang mang rưng rưng nước mắt lên nhìn người ta. Thế mà tiền cũng nhiều lên đáng kể đấy! Khoảng thời gian đó với tôi rất vui, lần đầu tiên có người đồng hành như vậy. Trẻ con ấy mà, thế là đủ hạnh phúc rồi. Nhưng mà, hiện thực dường như luôn muốn hại tôi.”

Linh hồn dừng lại một hồi mới tiếp tục kể. Người đứng cạnh như thể rất kiên nhẫn, chờ đợi cậu tĩnh lặng cảm xúc rồi lại lắng nghe.

“Có vẻ như hắn ta bị công an sờ gáy. Trong lúc hoảng loạn, hắn ta vạch ra rất nhanh những việc phải làm để xóa dấu vết. Một trong những việc đó là loại bỏ những đứa trẻ không thể mang theo chạy trốn. Danh sách những đứa trẻ đó, chỉ có tên tôi.” Linh hồn cười buồn. “Cũng phải thôi. Tôi khi đó mới có bảy, tám tuổi, dẫn đi theo là một gánh nặng rất lớn. Thế nhưng tôi chẳng ngờ, hắn ta thực sự dùng từ loại bỏ theo nghĩa đen của nó.”



Chàng trai nhìn linh hồn bên cạnh. Vẻ điềm tĩnh đã bị thu vén lại một nửa. Mảng ký ức kia quả là một bóng đen lớn bao trùm mọi thứ trong quá khứ của linh hồn này. Một đứa trẻ đã chịu tội tình gì mà phải trải qua những điều kinh khủng đến như vậy? Con người, nói tàn nhẫn quả nhiên là tàn nhẫn.

“Hắn ta nhân lúc tôi ngủ mà cho tôi vào một cái bao rồi vác ra phía sau núi. Tôi ngủ rất nông, ngay lúc bị khóa trong bao tôi đã tỉnh, nhưng lại sợ chẳng dám ngọ nguậy. Khoảnh khắc nhìn thấy hắn cầm xẻng đào một cái hố phía xa, lần đầu tiên ý chí chạy trốn trong tôi mãnh liệt đến vậy. Tôi vùng vẫy khỏi chiếc bao, trước khi hắn kịp nhận ra đã dùng mọi thứ tôi có để chạy trốn. Cậu biết đấy tôi đã nhìn thấy rất nhiều cái chết đến tận bây giờ, nhưng khung cảnh hắn ta cầm xẻng cắm xuống đất trong cái âm u đêm tối của rừng rậm vẫn khiến tôi rùng mình mỗi khi nghĩ lại. Chẳng khung cảnh nào đáng sợ hơn vậy cả.”

Chàng trai khẽ gật đầu. Tim như ngừng đập theo câu chuyện của linh hồn kia, như thể cùng khóc cùng cười với mọi tình tiết.

“Và tôi đã chạy đến đây.” Linh hồn ngửa đầu lên nhìn trời. “Nhìn thấy tòa nhà hoang này, suy nghĩ duy nhất của tôi là ngã xuống. Thế giới bên kia thu hút con người ta vì nhiều thứ, với tôi đó là hình bóng của cha mẹ đã âm dương cách biệt. Họ không cho tôi một cuộc sống an nhàn, nhưng lại là hơi ấm duy nhất trong cuộc sống của tôi. Lúc tôi lên sân thượng này, cũng như bao người khác khi đến đây, tôi gặp một linh hồn.”

Dừng một lúc, cậu tiếp tục kể.

“Hẳn là quyết tâm trong tôi quá lớn, linh hồn kia vốn dĩ phải ngăn chặn tôi nhưng không làm được. Cuối cùng tôi vẫn gieo mình từ tầng 18 này, nhưng thế giới bên kia vẫn một mực đóng cửa, để tôi trơ trọi ở trần gian. Lúc đấy linh hồn kia mới nói với tôi, tòa nhà này có một lời nguyền: Bất cứ ai tìm đến nó để nhìn thấy con đường sang phía bên kia sẽ đều bị nó giam hãm. Muốn thoát khỏi đây phải có hai điều kiện: Một là trong tâm đã thanh thản, hai là tìm được người thay thế.”

“Tại sao lại có lời nguyền như vậy?” Chàng trai tò mò hỏi.

“Vì người tạo ra lời nguyền này nghĩ rằng, mọi cái chết đều đem lại đau thương. Dù có thể chúng rất nhỏ bé, rất yếu đuối, nhưng sự đau thương đó có tồn tại. Kẻ độc ác đến thế nào khi chết đi cũng đều mang theo đau thương đó đi cùng. Vì thế những kẻ lựa chọn vì ích kỷ mà kết thúc mạng sống, cố tình gieo rắc đau thương xuống trần gian đều xứng đáng bị trừng phạt.”

Chàng trai gật gù nghe, cảm thấy quả là có lý.

“Tôi không tin. Cuộc đời tôi có ai đau buồn vì cái chết của tôi chứ? Hắn ta, kẻ đã muốn chôn sống tôi? Hay những đứa trẻ chỉ biết giương mắt nhìn tôi bị đánh đập? Không ai cả. Linh hồn kia nói chắc chắn là có, nếu muốn tôi có thể tự do đi tìm, hắn ta bằng lòng ở lại tòa nhà này lâu hơn chờ tôi. Tôi vốn chẳng có hy vọng gì, nhưng vẫn rời đi tìm sự đau thương ấy.”

Ánh nắng đã ngả dần, cuộc trò chuyện không ngờ lại kéo dài đến thế.

“Nhưng mà thứ tôi tìm được chẳng phải là đau thương cho tôi, mà là sự tuyệt vọng và nỗi đau của đứa trẻ mà tôi yêu quý nhất.” Linh hồn cười nhàn nhạt, ánh mắt u buồn nhìn xuống mảng máu đỏ. “Tôi nghe nói đứa nhóc bị shock nặng, nhập viên tại thị trấn nhưng không điều trị được nên phải chuyển về thành phố. Lúc ấy tôi chỉ có ý niệm mơ hồ, nhưng sau đó lại nhìn thấy vết chân trên nền tuyết từ trong rừng theo đến tận tòa nhà này, trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ. Tôi lật tung căn nhà nhóc đó ở để tìm một chiếc dép đến ướm thử. Quả nhiên là dấu chân của nhóc đó. Khung cảnh tôi gieo mình từ tầng 18 đó, đã găm vào não của một cậu nhóc. Tôi cảm thấy mình hệt như hắn ta, đem khung cảnh kinh dị nhất tạc vào tâm trí của một đứa trẻ.” Linh hồn ngừng hẳn, sau đó lại cười như gắng gượng mà đối mặt với thanh niên kia.

“Vậy đấy, cuối cùng tôi vẫn đúng. Chẳng có sự đau thương nào, chỉ có nỗi đau và tuyệt vọng tôi để lại mà thôi. Vì vậy nên tôi ở đây, trở thành một linh hồn xấu xa như này.”

“Đừng đùa, cậu ở đây vì cảm thấy có lỗi đúng chứ?” Chàng trai thờ ơ.

Linh hồn cười lớn, lắc lắc đầu, cũng chẳng muốn cãi nhau với người này chút nào.

“Không biết nhóc đó giờ như thế nào nhỉ?” Linh hồn bỗng thắc mắc.

“Sống rất tốt, cũng rất nhớ cậu.” Chàng trai thản nhiên trả lời khiến cậu không kìm được tiếng cười. Người này, chẳng biết là có khiếu hài hước hay không nữa.

“Được rồi, tôi tin cậu.” Cậu đem giọng mỉa mai ra nói. Sau đó lại tò mò quay sang thanh niên kia.

“Cậu thú vị thật. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm tôi nói nhiều thế đấy, trong khi vốn dĩ việc của tôi là lắng nghe. Cậu tên gì?”

“Phong.” Chàng trai đáp lại.

“Ồ, tôi tên…”

“Vũ.” Linh hồn còn chưa kịp nói xong, lời đã bị cướp đi mất. Cậu ngẩn người nhìn chàng trai, ánh mắt đã bắt đầu dấy lên sự nghi ngờ. Được rồi, cậu có thể chịu được việc hắn ta kỳ dị, nhưng việc hắn ta biết cậu rõ đến vậy thì cậu không chịu được, cũng cảm thấy mất mặt. Là một hồn ma nhưng lại bị dọa sợ.

“Cậu…” Vũ không nói lên lời.

“Quen chứ?” Phong chẳng để Vũ nói xong đã cắt lời, tay đưa ra phía sau kéo cổ áo xuống, để lộ ra một vết sẹo dài dọc ngay sống lưng. Vũ biết một người có vết sẹo như thế này, vết sẹo do bị kẻ nào đó lấy đá đập xuống ngay trước khi cậu xông đến che chắn cho thân hình bé nhỏ của cậu nhóc kia.

Vũ đưa tay che miệng, thân hình lơ lửng trên không tiến gần hơn đến Phong.

“Giờ cậu tin lời tôi nói chứ? Là cậu nhóc kia sống rất tốt, cũng rất nhớ cậu.” Phong mỉm cười.

“Tại sao lại thế? Cậu bị bóng đen tâm lý như thế, đến nỗi phải nhập viện, chẳng phải vì tôi à?” Vũ tròn mắt hỏi lại.

“Không, tôi quả là có đi theo cậu, nhưng đã bị ngất trước khi cậu nhảy xuống vì đã đi một đoạn đường quá dài với tốc độ nhanh. Cũng vì có lúc đó, khi đưa tôi đi khám cha mẹ tôi mới nhận ra tôi bị bệnh tim. Nhờ phát hiện sớm nên mọi sự điều trị mới có hiệu quả giúp tôi sống được đến tận giờ. Nói trắng ra, cậu là người đã cứu sống tôi, hai lần liền. Tôi vì cậu mà lục tung thị trấn này lên, cuối cùng nhận được tin cậu đã tự gieo mình xuống. Cậu còn nói không có đau thương?”

Vũ nghẹn giọng, chẳng đáp lại được gì, cũng vì cậu quá ngạc nhiên.

“Mọi cái chết luôn đem lại đau thương, đúng vậy. Vì thế, nếu có kiếp sau, làm ơn đừng làm vậy.” Vũ gật đầu trong vô thức, não vẫn cố gắng phân tích mọi thông tin vừa nhận được.

“Sau khi nghe vậy cậu đã thanh thản chưa?” Phong bất chợt hỏi một câu không ăn nhập khiến Vũ nhíu mày quay sang nhìn cậu. Phong thấy vậy chỉ mỉm cười. “Nếu cậu đã thanh thản, vậy cậu sẵn lòng đi cùng tôi sang thế giới bên kia chứ?”

Câu hỏi của Phong khiến Vũ giật nảy mình. Cậu đưa ánh mắt hoang mang nhìn Phong, chẳng nói lên lời.

“Cậu muốn nhảy xuống?” Giọng nói lắp bắp, rõ là đã trở nên hết sức hoảng loạn.

Phong bật cười nhìn vẻ mặt hoảng hốt của Vũ, sau đó không nói không rằng mà vươn tay về phía cậu. Vũ mở to mắt nhìn bàn tay Phong chạm lấy cánh tay cậu, đưa xuống bàn tay và nắm chặt.

“Cậu, cậu không còn là người sống? Cậu…” Vũ bối rối nhìn Phong, chợt hiểu lý do tại sao người này lại có vẻ điềm tĩnh đến vậy, tại sao lúc đầu mình lại không nghe thấy tiếng cậu ta xuất hiện, tại sao người đứng đây từ đầu đến giờ luôn khiến cậu cảm thấy mình thuộc về, chứ không phải cảm giác âm dương cách biệt như bao người khác.

“Tôi chưa chết, thân thể tôi vẫn đang trong bệnh viện. Cơn đau tim lần này quá mức rồi, máy móc và thuốc thang cũng chẳng thể cứu chữa nổi nữa. Trước khi chìm vào hôn mê tôi có nghe bà con họ hàng đồn về bóng ma ở nơi này, miêu tả lại thật giống cậu. Chẳng ngờ lúc rơi vào hôn mê lại có thể hồn bay phách tán. Nhưng như thế cũng may, vì nó giúp tôi gặp được cậu và nghe cậu nói thật lòng về mọi chuyện.” Phong cười. “Vũ, tôi đã luôn đau buồn khi cậu rời đi, lần này đừng từ chối đi cùng tôi, được không?”

Vũ ngẩn người hồi lâu, sau đó tay vô thức nắm chặt tay người còn lại. Hơn 25 năm chìm đắm trong dày vò và sợ hãi quá khứ, không ngờ câu trả lời lại đơn giản đến ngờ nghệch. Nghĩ rồi Vũ mỉm cười thỏa mãn rồi gật đầu. Nhưng rồi cậu giật mình nhớ tới một vấn đề.

“Khoan đã, tôi chưa có người thay thế mình ở đây.”

“Không sao. Bao lâu cũng được. Tôi chờ.”

Vũ nhìn thẳng vào ánh mắt chân thành của Phong. Cuộc sống của cậu cả khi sống, cả khi là một linh hồn đều keo kiệt hơi ấm của con người. Nhưng thật may là lúc này, trên con đường sang thế giới bên kia cậu sẽ chẳng cô đơn nữa. Cậu vẫn biết trên thế giới này kẻ tìm đến thế giới ấy vẫn rất nhiều, nhưng cậu hy vọng rằng với quãng thời gian cậu bị giam hãm tại tầng 18 này, sự cố gắng ngăn cản người đang sống gieo xuống dưới khoảng sân kia ít nhiều sẽ đem lại tác động tích cực lên tâm trí của người khác. Để họ nhận ra rằng, dù thế giới xung quanh có cô quạnh đến thế nào đi nữa, vẫn sẽ luôn có người đau lòng khi họ ra đi. Vì thế ngàn vạn lần đừng chọn bám víu vào thế giới bên kia để chạy trốn, cũng đừng gieo rắc đau thương bằng cái chết của mình. Hãy sống, hãy phân phát niềm vui, đem can đảm mà đặt vào hiện tại.

Hai linh hồn một lớn một bé ngồi cạnh nhau cười vui vẻ. Mảng máu đỏ thẫm dưới sân cuối cùng cũng dần dần biến mất.


Tác giả: LISA

Theo dõi tác giả tại: https://www.facebook.com/goccuaLISA

(*) Cuộc thi Viết Để Trưởng Thành được tổ chức định kỳ 02 tháng/lần. Thông tin chi tiết về cuộc thi vui lòng xem tại: http://bit.ly/CuocthiVDTT

(**) Bản quyền bài viết thuộc về A Crazy Mind và cuộc thi Viết Để Trưởng Thành. Mọi đăng tải lại cần trích dẫn nguồn đầy đủ theo cú pháp: “Tên tác giả – Nguồn: A Crazy Mind – Viết Để Trưởng Thành”

(***) Đăng ký tài trợ cuộc thi tại: http://bit.ly/HopTacTaiTro-VDTT

BẢN THẢO
Bài viết liên quan